Địa Tiên Thánh Mẫu Văn

Bản văn này nói về Mẫu Đệ nhị trong  Hệ thống Tứ phủ . Được sử dụng nhiều trong hát thờ , được dùng trong hát thi và trích đoạn khi hầu mẫu Đệ Nhị

Bóng gương loan mẫu đơn một đóa
Gió lay mành hương xạ thoảng đưa
Có chầu nguyệt  điện tiên xưa
Lánh miền cõi tục phận ưa Nam thành.
Kiếp giáng sinh và nhà Lê thị
Cải họ Trần dấu khí thiên hương

Vốn sinh có vẻ phu phương
Gía danh đòi một hoa vương không bì.
Ngụ thai quê Phủ Dầy, Thiên Bản
Phủ Nghĩa Hưng là quáng Sơn Nam
Trẻ thơ chưa biết duyên phàm
Đeo kinh còn vết để làm dấu thiêng
Tuổi tới niên cài trâm giắt lược
Kết duyên lành quê phước một nơi
Gối chăn vừa mới quen hơi
Ai ngờ dưới nguyệt sảy rơi tơ hồng
Đạo vợ chồng còng đương thương nhớ
Bỗng hoa hài lại giở gót tiên
Giowf dần mồng ba tháng thìn
Đôi mươi mốt tuổi rẽ duyên trần phàm
Âý ai làm chăn thương gối thảm
Kiếp hay nguyền lãnh đãm về đâu
Lương quân dạ rối đòi nao
Thung, Huyên nào biết thảm sầu mấy cơn
Rầy thánh đã cũng tiên điện quế
Dễ xui lòng trần thê xót xa
Có phen tiên lại nhớ nhà
Bống thời tiên ở đường xa ngự về
Thăm vản quê thung, huyên đất nước
Cửa nhà chồng sau trước mọi nơi
Thăm rồi tiên lại ra chơi
Đồi Ngang, Phố Cát là nơi duyên lành
Ca tính tình tiếng tớ tiếng trúc
Thương một người bach phúc dân ngây
Cho nên Tiên mới thử tay
Dễ đâu mà lánh không thay mà phòng
Sợ mơ màng thực hư nhường giới
Lòng trần gian mê muôi biêt đâu
Tuy rằng hồn phách nhiệm màu
Không biết tích để đã đâu đến rày
Cũng nhiều ngày cưỡi mẫy nương gió
Vào Nghệ An sắn có nhân duyên
Nươc non khéo kết nên nguyền
Chốn thanh cảnh lịch kết duyên cũng vừa
Ấy duyên xưa nay là nợ mới
Hội phi thường Thánh mới sinh con
Tuổi và ba, bốn khôn ngoan
Hiềm đâu Thánh lại để con cho chồng
Chữ sắc không xem thường mới biết
Lấy của gì là kiếp là chăng
Tính thiêng không ngại giá trăng
Ai ngờ phút hợp phút tan nữa hoài
Song vật nài làm chi cho khổ
Đứng duyên lành sẵn có nhiều nới
Thăm rồi Tiên lại ra chơi
Cây cao bóng mát là nơi giữa đường
Giếng âm dương xưa nay trong sạch
Khi nắng mưa trợ khách đường xa
Đồi Ngang, Phố Cát vào ra
Đôi khi giáp cõi Thanh Hoa đất lành
Chốn cảnh thanh Tiên thường ngự đấy
Khách vãng lai tự ấy mới hay
Cho nên Tiên mới ra tay
Một ngày khôn vái hai ngày không van
Khác thác oan, nhiều người phi mệnh
Bèn sai ra đội lệnh nhà vương
Ngự tình kíp giận khôn lường
Sai sinh mã tới Đồi Ngan tiễu trừ
Súng bắn lên vang như sấm động
Dấu thiêng nào dám chống quốc uy
Thénh bèn chịu nhẫn lánh đi
Than rằng má phấn  đâu bì trượng phụ
Sao không xét âm dương nhị lý
Lại ra điều lấy lý nạt nhau
Lệnh trời ai dám chi đâu
Còn ai ở thế biết nhau sau này.
Chốn am mây từ ngày nguy biến
Ai kẻ còn dâng tiến đèn hương
Nền xưa hiu quạnh tuyết sương
Trăng hoa giãi tỏ quyên vàng còn chen
Các bạn Tiên về tâu Thượng đế
Có Tiên chầu Thánh mẫu ngự chơi
Đồi Ngang, Phố Cát nghỉ ngơi
Lầm con mắt tục ra ngoài bạo hung
Đã phá tuông nơi ăn chốn ở
Lại còn điều càn dữ nhuốc nha
Ngọc Hoàng ngự chỉ phán ra
Đào, Lan, Quế, Huệ bách hoa mọi nàng
Xuống Đồi Ngang thăm chầu Tiên thánh
Xem Tien chầu đức chính làm sao
Phán rằng phẩn trật thiên tào
Mà sao trần thế hỗn hào tam pham
Trách thôn dân những người ở đấy
Ba con trời dám lấy làm khinh
Sơn xuyên đòi lại Bách linh
Gia uy sẽ thử anh linh bõ bèn
Chớ sát hại nhân gian chỉ quá
Trời là cha, thiên hạ là con
Ví daaif đua mạnh tranh không
Thời nhân gian đó ai còn dám đương
Vua Ngọc Hoàng phán lời nhân thứ
Các cung tiên vâng cứ đi ra
Tinh nơi hỏa tốc tinh phỉ
trước thời thắm Thánh , sau thì trách dân
Đã yêu phàn càng thêm yêu nghiệt
Quở dân phàm sợ khiếp hơn xưa
Dân mong lập điện lên thờ
Bách quan đội lệnh sau xưa cho tường
Chốn Đồi Ngang thờ chầu Tiên Thánh
Tư hương tàn khói lạnh nhường nay
Lấy làm khuất mắt khân hay
Gia úy thời cũng nhiều người sợ kinh
Tâu Thánh minh ngự qua nhời ấy
Lập đền thờ tự đấy mấy yên
Người dân quái dị nồng nàn
Xót thương dần tục lầm than phải tùy
Sắc tức thì tặng phong Chế Thắng
Biển vàng treo”Thượng Đẳng Tối Linh”
Muôn dân tự đấy sợ kinh
Mới hay phép Thánh anh linh nhiệm mày
Khắp đâu đâu nức danh từ đấy
Ai kẻ còn dám lấy làm khinh
Dù lòng hiển thánh anh linh
Đến đâu thời đấy hãi kinh giờn giườn.
Phấn đểm trang chải rẽ thanh tao
Dù khi thất ý nơi nao
Đường còn sư tử bào hao dạy giàng
Thêm dôi bà chầu Quỳnh chầu Quế
Ấylà trong nghĩa đệ thân huân
Hâm mai chầu chực áo khăn
Uy nhờ Tiên thánh có phân nồng nàn
Rầy Mẫu đã về ngàn nhân đức
Quyền đôi bà xem xét trang nghiêm
Có khi nương gió thác rèm
Ai nương bóng Thánh càng thêm não nùng
Cũng có khi quyền chung tiên nhớ
Cũng có khi qua nhớ lại thôi
Thương khi duyên chắp phận xui
Ban tài , ban lộc, Ban ngôi, ban quyền
Kẻ lỗi nguyên càng thêm lầm lỡ
Có lòng tin khấn khứa truyền tha
Trọn bề phách nguyệt hồn hoa
Đã nên một cảnh yên hà có danh
Xưa Thánh chốn yên lành tưng ngự
Cũng từng quen Tiên nữ năm ba
Rầy chân xuống chợ sa bà
Khuông phù ngọc ấn quân ba giới thần
Gia uy linh cứu nhân độ thế
Trẻ cùng già ai nấy đọi ơn
Ban tài, ban phúc, ban nhân
Phù hộ đệ tử thiên xuân thọ trường.

About chú tễu

Văn hóa dân gian Việt nam
This entry was posted in Uncategorized and tagged . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s